Lâm Nhược Kỳ thiếu hiểu biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì khiến cho quan hệ thân hai người lũ họ trở nên căng thẳng như vậy. Chỉ cảm xúc không thể tin nổi, nhận thấy Thúy Thiến thân mật và gần gũi chào hỏi mình, thật sự tạo nên cô tất cả chút ngoài ý muốn.

Bạn đang xem: Làm ơn biến ra khỏi nhà tôi chap 39

Thúy hoạn nở nụ cười ngọt ngào, cẩn thận bưng dòng khay đi vào, đem chén bát cháo mộc nhĩ trong khay đặt tại trên bàn trà ở bên cạnh Lâm Nhược Kỳ, rồi nói: “Lúc nảy trước lúc tôi tới, đúng vào lúc nhìn thấy Heber bưng lên mang lại cô một bát cháo mộc nhĩ tuyết, do đó tôi góp ông ấy đem lên.”

Lâm Nhược Kỳ cười nhẹ, thong thả nhận lấy loại khay. Nhìn bộ dạng cô đứng ở sát bên mình cũng không muốn rời đi như bao gồm lời hy vọng nói, Lâm Nhược Kỳ ngước mắt, giật mình hỏi: “Thúy Thiến, cô gồm chuyện gì tìm tôi sao?”

Thúy Thiến để ý đến một chút, new vừa hé miệng, lại khép lại. Chú ý vẻ mặt thoáng vày dự, bên cạnh đó muốn nói giống thôi.

Tình hình này rõ ràng không tương xứng với tính cách luôn trẻ trung và tràn trề sức khỏe của Thúy Thiến, trực giác Lâm Nhược Kỳ cảm xúc kỳ lạ, lừng khừng Thúy Thiến rứa ý làm nên vẻ này để thu hút tính hiếu kỳ của cô tốt thật sự gồm chuyện khó khăn mở miệng, cần thiết không nói, nhưng không tiện nói ra.

Trầm ngâm chốc lát, cô đặt thắc mắc trước: “Thúy Thiến, rốt cuộc có chuyện gì, cô cứ nói trực tiếp đi.”

Thúy hoạn đang chờ Lâm Nhược Kỳ nói câu này. Cô cười cợt cười, kéo loại ghế ngồi xuống đối lập Lâm Nhược Kỳ, nhìn bộ dáng có khá nhiều lời mong nói với Lâm Nhược Kỳ.

“Cô cũng biết, vừa mới đây tôi góp Thần giải pháp xử lý chuyện của Liệt Diễm, Thần đã và đang nói với cô phần đa chuyện vẫn sẳn sàng rồi đúng không?”

Lâm Nhược Kỳ đồng ý một cái, trong tim chất đống không ít chuyện đột xông đến.

Chính xác, Thần vẫn nói đông đảo lời “Mọi chuyện chuẩn bị chỉ thiếu thốn gió đông”, không chỉ có thế trong chuyện này, gió đông đúng là chỉ Quỷ y, ông nội của cô. Chỉ nên cô vẫn không hiểu, Thần vẫn bận chuyện gì? nguyên nhân nói gió đông kia đó là ông nội của cô? coi ra, Liệt Diễm đang sẵn sàng làm chuyện lớn, vậy rốt cuộc bọn họ bài bản gì?

Tự nhiên Lâm Nhược Kỳ đọc rõ, các chuyện này cô không hiểu biết cũng không nên hỏi, cho nên vì thế vẫn giấu buồn phiền trong lòng. Lúc này Thúy Thiến đùng một cái đề cập mang lại chuyện này, trái lại thật sự làm cho cô vô cùng tò mò.

Chỉ là, cô cảm xúc mình không nên hỏi. Khẽ cau mày, Lâm Nhược Kỳ hơi do dự nói: “Ừ, và đúng là có chuyện này. Nhưng như vậy thì thay nào?”

Nhìn vẻ phương diện của cô, Thúy thiến nói ngay: “Thật ra chuyện này quan liêu hệ mang đến cơ mật vào nội bộ Liệt Diễm, thiệt sự tôi không nên nói đến cô. Nhưng số đông chuyện này có quan hệ cực kỳ mật thiết cùng với cô, nếu gạt cô ko nói ra, tôi cảm thấy đối với cô vô cùng không công bằng. Hơn nữa, dứt tương lai của Thần, mang đến nên. . . . . .”

Nói đến cùng, đa số lời sau cuối mới là vấn đề quan trọng. Thúy thiến biết rõ, chỉ có những lời sau cùng này mới hoàn toàn có thể làm cho Lâm Nhược Kỳ mong mỏi nghe tiếp.

Quả nhiên, lúc cô nói đến tên của Thần thì nét khía cạnh của Lâm Nhược Kỳ hơi lo lắng. Trong thâm tâm Thúy hoạn vui vẻ: hừ, trái nhiên không tồn tại trải qua chuyện lớn, duy nhất miếng mồi nhỏ như vậy đã bị mắc câu, thiệt sự là quá ngây thơ, quá đối kháng thuần. . . . . .

Nghĩ cho đây, lòng mắt loáng qua chê cười, kế tiếp không cấp tốc không chậm bước đầu nói, “Lần này tôi tới phái mạnh Thành thiệt ra có trọng trách giúp Thần phân tích thành phần ma túy Dạ Mị. Cô cũng biết, Lãnh Kiêu Hùng do Dạ Mị mới bị công an bắt. Nhưng tình hình trước mắt, hội chứng cứ nhưng cảnh sát nắm giữ trong tay vẫn ko đủ, ví như như tất cả chứng cứ rất có thể chứng minh, chẳng các Lãnh thị tham gia tiêu thụ Dạ Mị, nhưng còn tham gia nghiên cứu chế tạo và khai quật Dạ Mị, đó chính là một bằng chứng có sức đả kích phệ nhất!”

“Trải qua phân tích so sánh, tôi tình cờ phát hiện nay Dạ Mị gồm 95 % như là với Băng Lam cơ mà Quỷ y pha chế năm đó. Vì thế tôi với Thần suy đoán, phương pháp điều chế Băng Lam của Quỷ y sẽ sớm bị Lãnh Kiêu Hùng gắng trong tay, sau khi đổi khác ném vào thị trường! cho dù sao, độ như thể nhau cao như vậy, bắt buộc nào là đơn giản dễ dàng trùng hợp.”

“Chỉ cần có report phân tích này trong tay, tìm thêm Quỷ y, như vậy chúng ta đã nắm giữ chứng cứ chính xác nhất công kích Lãnh Kiêu Hùng. Chẳng qua có tác dụng như vậy, Quỷ y rất rất có thể sẽ bị liên lụy vào vụ án độc hại này, nói không chừng còn sẽ phải gánh chịu nạn tầy tội.”

“Nạn tù túng tội? ! Vậy ông nội của mình . . . . . .” Lâm Nhược Kỳ ngẩn ra, vẻ mặt bao gồm chút ngây ngốc, thật sự bị thông tin này có tác dụng hoảng sợ.

Làm sao tất cả thể? tại sao ông nội rất có thể đem giải pháp điều chế Ma Túy mang lại Lãnh Kiêu Hùng? Không, không thể, cũng trở thành không. . . . . .

Không dám nghĩ tiếp, Lâm Nhược Kỳ gật đầu đồng ý liên tục, theo phiên bản năng bác bỏ: “Không! bắt buộc nào!”

Thúy Thiến thảnh thơi nhạt liếc cô một cái, sau đó hờ hững chế giễu: “Nhược Kỳ, nói thiệt với cô, Liệt Diễm đã cẩn trọng điều tra nghiên cứu, căn bạn dạng đã có thể xác định chưng sĩ Ân thật ra đó là Quỷ y. Ông ta đổi tên đổi họ các năm chính là vì kị thoát nàn này. Trường hợp ông ta thiệt sự không tồn tại làm vấn đề gì trái với lương tâm, lý do ẩn cư các năm như vậy, ngay cả cô cũng không chịu gặp? có thể thấy ông ta cũng ko có xuất sắc giống như cô tưởng tượng!”

Vẻ phương diện Lâm Nhược Kỳ trong thời hạn thật ngắn biến hóa mấy trăm lần, muốn nói đồ vật gi nhưng từ đầu đến cuối ko thốt ra được. Đợi cho đến khi Thúy hoạn nói hết lời, từ bây giờ mới giương mắt nhìn cô, xúc cảm phức tạp bám dính khóe mắt, “Cô… ý của cô ấy nói, ông nội của tôi chính là Ông lão chúng ta Ân . . . . . .”

Không thể tin trừng đôi mắt nhìn, Lâm Nhược Kỳ ghi nhớ tới đoạn thời hạn ở xóm trang họ Lý, ông lão họ Ân so với mình cảnh giác quan trọng điểm và siêng sóc, siêu lâu, Lâm Nhược Kỳ không nhịn được xem ông lão là người nhà của mình. Vị vì, cái loại cảm giác sống nương tựa quan tâm lẫn nhau, bạn nhà niềm nở lẫn nhau, quá chân thực.

Nhưng sự việc là: sau thời điểm Cơ Liệt Thần tìm được cô, luôn miệng nói cô là Lâm Nhược Kỳ, vk của anh thì ông lão bọn họ Ân cũng chưa từng nói tới cháu gái của mình? nếu như ông ấy còn nghĩ đến con cháu gái của bản thân mình thì tối thiểu phải hỏi thân thay của cô chứ? Nhưng nguyên nhân ông ấy không đề cập tới chuyện này? Chẳng lẽ, thật sự vày ông ấy đã thao tác trái cùng với lương tâm, cho nên vì vậy mới không dám nhận nhau?

Tất cả phần nhiều chuyện thật cần thiết tưởng tượng nổi. . . . . .

Thấy vẻ khía cạnh cô hoảng hốt, Thúy thiến cong môi hình cung, tiếp tục thờ ơ nói: “Không tệ, năm đó quỷ y căn bản cũng không tồn tại tiêu hủy giải pháp điều chế Băng Lam, mà gửi nó mang đến Lãnh Kiêu Hùng! tại vì Quỷ y làm như vậy, chắc rằng chỉ bao gồm một tại sao đó đó là cô. Chỉ vì bình yên và tương lai của cô, ông ta chỉ hoàn toàn có thể đem biện pháp điều chế cho Lãnh Kiêu Hùng. Chỉ tất cả đem giải pháp điều chế cho Lãnh Kiêu Hùng, ông ta và cô sẽ không còn bị đuổi giết và quấy rầy và hành hạ không kết thúc không nghỉ.”

“. . . . . .” Lâm Nhược Kỳ ngẩn ra, khiếp sợ không thôi, từ trong tiếng nói này của Thúy Thiến, không biện pháp nào phục hồi lại tinh thần.

Thấy vẻ mặt cô thay đổi, trái nhiên như trong lòng mình dự đoán, hai con mắt xinh đẹp mắt của Thúy thiến nheo lại, nhướng mày. Liên tiếp nói: “Mấy ngày này hẳn là đã có tin tức của quỷ y. Chỉ là do cô không biết sau cùng Thần đang quyết định như vậy nào. . . . . .”

Hơi chấm dứt lại, Thúy thiến liếc quan sát vẻ mặt hốt hoảng của Lâm Nhược Kỳ, trầm trọng giống như cảm thán, “Nói thật, bên họ Lãnh với nhà chúng ta Cơ đấu hơn nhị mươi năm, Liệt Diễm vì hành động lần này cũng chuẩn bị thật lâu. Nghe nói đang hơn một lượt bị cô hình ảnh hưởng, bắt đầu làm sợ hãi thần ra quyết định sai lầm, còn giúp hại cả Liệt Diễm tổn thất thảm trọng. Tôi thành thật hy vọng, lần này Thần có thể đưa ra đưa ra quyết định chính xác, đừng bởi vì chút tình cảm riêng làm hại mọi tín đồ được ko bù mất. Nếu không sẽ uổng phí số đông người đau khổ cố gắng những năm, còn tồn tại Diêm Hạo và những thành viên Liệt Diễm khác đã quyết tử cũng không đáng giá!”

Trong lời nói, Thúy Thiến vậy ý lấy mấy chữ “Tình cảm riêng” dìm mạnh, câu nói ở đầu cuối kia cũng nói cực kỳ tuyệt hảo. Đảo góc nhìn lại dung nhan mặt của Lâm Nhược Kỳ, trái nhiên trở bắt buộc rất run sợ như cô dự đoán.

Cuối cùng, Thúy Thiến luôn nhớ thêm dầu thêm mỡ: “Cô còn nhớ rõ đã hơn một tuần, tôi và Thần rất rầm rĩ trong phòng ngủ, thiệt ra chính là vì chuyện này. . . . . .”

Nghe vậy, Lâm Nhược Kỳ cũng ghi nhớ tới tình trạng lúc đó. Vì vậy có tuyệt hảo sâu sắc là cũng chính vì sau lúc Cơ Liệt Thần từ trong chống của Thúy Thiến rời khỏi ngoài, nhan sắc mặt nặng nề coi tới cực điểm.

. . . . . .

Một tuần trước, trong phòng để ngủ của Thúy Thiến.

“Cơ Liệt Thần, anh căn phiên bản là kẻ dối trá! luôn miệng nói phải chăm lo cho người em gái em đây cơ mà thật ra anh cầu gì em mau chóng trở về anh quốc ? gồm trách em quấy rầy anh và bà xã của anh chăm lo hay không? Em mang đến anh biết, Thúy thiến em sẽ không cho anh như mong mỏi muốn! Em muốn ở lại nơi này, từng giờ từng phút kể nhỡ anh hãy nhớ là chuyện anh yêu cầu làm, tránh việc vì tình cảm trai gái nhưng mà làm chậm rãi chuyện béo của Liệt Diễm! giả dụ ngày nào anh không hạ được quyết tâm, em cũng sẽ không trở về ngày đó!”

“Thúy Thiến!” Cơ Liệt Thần tức giận, một tay bao bọc kín miệng Thúy Thiến, “Em câm miệng mang đến anh!”

“Không được!” Thúy Thiến phát điên gạt tay Cơ Liệt Thần, cô biết bản thân nói bự tiếng, cố định Cơ Liệt Thần băn khoăn lo lắng cô ồn ào bị Lâm Nhược Kỳ ở tiếp giáp vách phòng ngủ cá nhân nghe được.

Cái gọi là chó nóng nảy cũng khiêu vũ tường, Thúy hoán vị thừa cơ hội Cơ Liệt Thần đậy miệng của cô, phụ thuộc vào cô cực kỳ gần, thuận vậy liền nhào cho tới trên người của anh, ôm chặt thắt lưng của anh, đầu đưa vào trong ngực Cơ Liệt Thần, mặc cho Cơ Liệt Thần đẩy thế nào thì cũng không được.

“Thúy Thiến, em làm gì đấy? cấp tốc buông tay!” Cơ Liệt Thần đơ mình, thật sự bị cử động mạnh khỏe của Thúy Thiến làm cho giật mình. Bình thường, mặc dù hành vi của Thúy Thiến lớn gan chọc giận, nhưng tóm lại có chừng mực, bởi vì hơn mười năm quan hệ cảm tình của hai người, Thúy Thiến đã không tạo ra sự chuyện không thể níu kéo được.

Nhưng tối nay lần khần cô nổi điên gì, hành vi cử chỉ thực sự quá liều lĩnh. Vốn dùng cách gọi điện thoại thông minh lừa gạt anh, nói thân thể mình ko thoải mái, ý muốn anh đi xem một chút, lời nói dối cũng đã khiến cho anh đè nén tức giận, mà hiện giờ ôm thì càng nằm ko kể sự dự liệu của anh rồi.

Nhưng Cơ Liệt Thần cảnh cáo chẳng rất nhiều không tạo nên Thúy Thiến bóc tách khỏi thân thể mình, ngược lại làm đến cô ôm chặt hơn. Dưới tình chũm cấp bách, giãy giụa, Cơ Liệt Thần vung to gan lớn mật tay, xung quanh Thúy hoán vị lập tức hiện ra năm vết tay color hồng!

Nhất thời hai tín đồ cũng bối rối.

Nước mắt Thúy hoạn lả chả rơi xuống, giận dữ, oán thù hận, căm tức toàn bộ đều bị khơi dậy: “Thần, anh. . . . . . Vày cô ấy, đánh em? !”

Sau khi đánh xong, Cơ Liệt Thần lập tức ân hận hận. Đánh phụ nữ, đời này của anh cũng chưa làm qua, nhưng hôm nay thật sự làm cho được. Mà một cái tát còn đánh vào trên fan của Thúy Thiến.

“Thúy Thiến. . . . . .” Anh thở nhẹ, đáy mắt tất cả một giây ko nở.

Muốn yên ủi cô nhưng do dự một chút, không tồn tại vươn tay, ngược lại lui ra sau một cách dài. Đối với đậm chất cá tính của Thúy hoạn anh thừa hiểu, bạt tai cũng đã bạt rồi, giả dụ như biểu lộ không tốt, nhất mực cô sẽ gặm chuyện này không buông.

Thấy anh lui ra sau một cách dài, Thúy thiến càng tức giận. Ko chút phân vân đấm thẳng về phía bụng Cơ Liệt Thần một cái, khiến cho anh rên lên một tiếng.

Cơ Liệt Thần nhịn đau, trán ngấm ra một ít mồ hôi.

Có thể thấy được, Thúy thiến xuống tay nặng nề bao nhiêu!

Anh đậy bụng chuyển phiên người, sắc đẹp mặt đã bình tâm lại, lúc đi ra ngoài nói: “Tóm lại, chuyện này em không cần liên tục tham dự nữa. 1 tuần sau, toàn bộ hạng mục em phụ trách vẫn kết thúc, anh sẽ phái chăm cơ đưa em trở về. Cha của em vẫn sớm thúc giục rồi.”

Thúy Thiến cắn răng chú ý bóng sống lưng người đàn ông quyết tốt rời đi, thật sự hận mang đến tận xương tủy. . . . . .

***

Nhớ lại tình cảnh thời điểm ấy, vào hốc mắt Thúy Thiến không nhịn được lại phủ lên một tầng u ám.

Thật vất vả đè nén lửa giận vào lòng, Thúy Thiến cười lạnh đứng dậy, cúi đầu quan sát Lâm Nhược Kỳ đang ngốc trệ làm việc trước mắt nói: “Tốt lắm, lời đề xuất nói cho cô tôi cũng đã nói kết thúc rồi. Buộc phải làm như vậy nào, tôi suy nghĩ cô cần nắm chắc rồi.”

Dứt lời, nhìn chén bát cháo nhỏ dại trên khay trà một chút, ghẻ lạnh nói: “Chén cháo này siêu nguội, nhân thời gian còn nóng ăn mau đi. Thân thể của cô như thế này so với Thần căn bạn dạng là phiền toái lớn, nếu còn không chăm sóc mình thiệt tốt, chỉ sợ hãi càng làm cho trở ngại đến anh ấy. Thần không giống với cô, tương lai anh ấy là người phải làm chuyện lớn, bắt buộc nào lúc nào thì cũng ở ở kề bên cô. Cách đây không lâu là dịp quan trọng, mà lại anh ấy lại cam tâm ở nhà cùng cùng với cô, đấy là chuyện khôn cùng không bình thường.”

Dừng một chút, cô nói tiếp: “Tự giải quyết và xử lý cho giỏi đi!”

Lâm Nhược Kỳ gặm môi, trên mặt như phân phát sốt, vào lòng giống hệt như bị tín đồ tô mực.

Vốn nghe hoàn thành có chút giật mình nhưng quan tâm đến lại, dường như tất cả phần nhiều chuyện cũng rất có thể liên quan nhau, y hệt như tất cả ngờ vực cũng phần lớn được giải đáp. . . . . .

Cô có thể làm gì để rất có thể giúp đỡ đến Thần?

Thúy Thiến nhìn vẻ khía cạnh cô đờ đẫn, vô cùng khinh thường xuyên khẽ hừ một tiếng, xoay người xuất hiện phòng đi ra ngoài. Vừa ngấc đầu lên, vừa đúng va vào gặp Cơ Liệt Thần vừa bước vào tới.

Thúy thiến hoảng sợ: “Thần? ! Anh trở lại?” Ánh mắt gồm chút kiêng né, rồi lại rất cấp tốc bình tĩnh, sang chảnh và kiêu sa nhìn trực tiếp vào mắt Cơ Liệt Thần.

Cơ Liệt Thần bắt gặp Thúy Thiến, đầu tiên là ngạc nhiên một nhì giây, sau đó ánh nhìn tối tăm, ánh nhìn nhìn vào cô tiếp đến dời đi, cau mày quan sát Lâm Nhược Kỳ ở bên phía trong phòng buồn chán không nói.

Thấp giọng hỏi “Tại sao em ở đoạn này? bộ dáng Nhược Kỳ do đó là xẩy ra chuyện gì, mất hồn mất vía. . . . . .”

Thúy Thiến đã sớm thay đổi lại vẻ mặt ôn hòa, khuôn khía cạnh tươi cười, nói: “Không gồm chuyện gì. Chưa hẳn em sắp tới đi sao, cho nên vì vậy muốn đi thăm chị dâu một chút. Anh tới vừa đúng lúc, chuyện trò với chị dâu thôi.”

Thúy Thiến thân mật và gần gũi kêu “Chị dâu”, thái độ đối với Lâm Nhược Kỳ hoàn toàn không kiểu như thường ngày. Bình thường, cô một mực không điện thoại tư vấn Lâm Nhược Kỳ bởi chị dâu.

Cơ Liệt Thần hơi nghi ngại nhìn Thúy hoán vị một chút, ở xung quanh cô không tồn tại phát hiện bất kỳ dấu dấu gì. Sau đó, ánh nhìn chán nản, căn vặn hỏi, tầm đôi mắt xẹt qua mồi nhử vai Thúy Thiến, xa xa quan sát lướt qua Lâm Nhược Kỳ bưng một chén cháo mộc nhĩ tuyết trong tay, đang sẵn sàng đưa vào vào miệng.

“Đừng ăn….!” Anh hét mập một tiếng.

Hết sức nhanh chóng, ba chân tứ cẳng tức tốc đi tới trước phương diện Lâm Nhược Kỳ, giành lấy bát cháo nấm mèo tuyết trong tay cô. Tốc độ rất nhanh, để cho Lâm Nhược Kỳ thiếu hụt chút nữa làm cho đổ nó!

Lâm Nhược Kỳ ngạc nhiên ngẩng đầu: “Thần, anh làm những gì vậy?”

“Cái này là ai đưa mang lại em?” Anh giá buốt giọng hỏi.

Lâm Nhược Kỳ trừng đôi mắt nhìn, u ám và mờ mịt nói: “Là . . . . . Thúy thiến a.”

Thúy hoạn đứng ở cửa nhận thấy cảnh này, nhan sắc mặt trắng bệch: “Thần, anh gồm ý gì?” tiếng nói hơi run rẩy, không dễ dàng phát giác tuy nhiên vẫn bị Cơ Liệt Thần bén nhạy bén bắt được.

Bờ môi anh khẽ cong, nụ cười cũng tương đối lạnh: “Thúy Thiến, anh tất cả ý gì trong tâm em cần hiểu rõ.”

Thúy thiến nghẹn lời, một giây sau, cắm môi nói: “. . . . . . Em không rõ lắm.”

Đưa mắt nhìn cô hồi lâu, thấy cô vẫn vịt chết còn cứng mỏ, Cơ Liệt Thần nhìn cái bát trong tay một chút, ghẻ lạnh nói: “Được, em sẽ nói ko rõ, vậy anh góp em nắm rõ chuyện gì xảy ra.”

Dứt lời, ngửa đầu đem cả chén cháo mộc nhĩ tuyết uống hết vào vào bụng.

“Thần! Anh. . . . . .” Thân thể Thúy Thiến bao gồm chút phát run, dung nhan mặt lộ vẻ sầu thảm nhìn Cơ Liệt Thần cứng rắn uống cạn bát cháo nấm mèo tuyết kia.

Xem thêm: Quy định về bàn giao nhà xây thô có được bàn giao nhà, hồ sơ bàn giao nhà chung cư gồm những gì

Một thời điểm lâu, cuối cùng cô mới gồm phản ứng. Ánh mắt hết sức đáng sợ, đó là 1 trong những loại tức giận hy vọng đem người róc xương lóc giết thịt hoặc đâm thủng bụng.

Tức giận chỉ vào Lâm Nhược Kỳ nói cùng với Cơ Liệt Thần: “Thần, anh đừng quên mình là kẻ đầu tàu Liệt Diễm, tránh việc vì cô ấy mà ngay đến Liệt Diễm cũng ko cần! Anh hoàn toàn có thể không nên trả nợ ân huệ cho em, nhưng mà nếu như sau đây anh cứ thường xuyên cưng chìu cô ấy như vậy, sau cùng có một ngày, anh đã phải ân hận hận!”

“Thúy Thiến!” Cơ Liệt Thần giận tím mặt. Đối với Thúy Thiến, anh vốn còn niệm chung tình lúc xưa, hôm nay đã bị Thúy Thiến điên cuồng làm đến tiêu tan hết.

Giọng nói cứng rắn, Cơ Liệt Thần lãnh đạm quát lớn, “Đủ rồi! Cút ra khỏi nhà tôi!”

Dứt lời, trong phòng im tĩnh làm cho tất cả những người ta ko thở nổi.

Không thể nghi ngờ, gần như lời “Cút thoát ra khỏi nhà tôi” là lệnh xua khách hết sức rõ ràng, rộng nữa, không khách hàng khí đem đối phương phân chia thành “Người ngoài”.

Qua hồi lâu rốt cục nén nhịn vào hốc đôi mắt mờ lệ, Thúy Thiến tức giận từ trong bâu áo lấy ra đồ vật gì đó, hung hăng ném trên sàn. Nói: “Xem như anh lợi hại!”

Sau đó xoay người hối hả rời đi.

Chỉ giây khắc sau nghe thấy lầu dưới gồm tiếng lây truyền Phương kêu lên: “Ôi chao, Thúy Thiến! nguyên nhân cháu…, với nhiều tư trang như vậy là ý muốn đi đâu? Này, Thúy Thiến? ! Thúy Thiến. . . . . .”

Lâm Nhược Kỳ đứng chú ý xuống lầu, quả nhiên bắt gặp Thúy Thiến tài xế đi mất.

Lâm Nhược Kỳ đơ mình, cù đầu, vội gáp cụ cánh tay anh hỏi: “Thần, làm ráng nào? Thúy Thiến 1 mình lái xe đi ra ngoài. Hiện tại tại cảm hứng của cô ấy bất ổn định, trên sao hoàn toàn có thể để cho cô ấy lái xe? rộng nữa, không phải anh vẫn coi cô ấy như em gái sao? tại sao có thể để đến cô ấy tránh đi như vậy? Anh đã gật đầu với sư phụ Dịch Sâm, phải chăm sóc cho phụ nữ của ông ấy thật tốt . . . . . . Thần, anh thiết yếu nuốt lời.”

Thấy cô như thế lo lắng, Cơ Liệt Thần đứng không cử động tại chỗ, ngơi nghỉ trong thời hạn thật ngắn vẻ khía cạnh của anh đổi khác liên tục. . . . . .

Cho cho đến khi bụng truyền đến một cơn quặn đau, sau cuối anh kháng đỡ ko nổi, bạn ngã lệch nghỉ ngơi trên ghế sa lon. Lâm Nhược Kỳ bắt gặp sắc mặt của anh trở yêu cầu đen tối, tốt nhất thời có loại dự cảm không ổn.

“Thần, anh làm sao vậy? !” Cô hoảng hốt. Lúc này mới phát chỉ ra trên trán, bên trên mặt, đề xuất cổ Cơ Liệt Thần, tất cả rịn những giọt mồ hôi dầy đặc!

“Thuốc giải. . . . . .” Anh chỉ vào loại túi nhỏ tuổi màu white trên sàn, khó khăn khạc ra nhì chữ.

Lâm Nhược Kỳ quay đầu lại, từ bây giờ mới chú ý tới đồ vật trên mặt sàn. Nhanh lẹ nhặt lên, tay run run mở lớp giấy bọc bên ngoài, cẩn thận đút vào trong mồm Cơ Liệt Thần.

Sau đó, sợ thất đảm kinh hồn hết vía chú ý anh, nhan sắc mặt từ đen chuyển thanh lịch trắng, tự trắng chuyển hồng. . . . . . Tuyệt đối hoàn hảo Thúy Thiến sử dụng thuốc độc, độc tính cũng ko mạnh, sau thời điểm qua mấy phút ngắn ngủi, sắc mặt của Cơ Liệt Thần ngay tắp lự khôi phục.

Mặc cho dù độc tính cũng không mạnh, dẫu vậy Cơ Liệt Thần là 1 trong người bầy ông, vả lại thân thể trẻ khỏe còn có thể chịu được. Nếu nếu thay đổi lại là Lâm Nhược Kỳ, cô còn có thai, chỉ sợ sau khi ăn chén bát cháo mộc nhĩ tuyết vào vào bụng, đứa bé bỏng trong bụng không giữ được.

Vừa nghĩ tới, cô lập tức sợ!

Cho mang lại lúc này, cô mới ưng thuận hiểu được Thúy thiến hận mình biết bao nhiêu!

Lâm Nhược Kỳ khẽ cắm môi, cô thật chưa khi nào biết, thì ra cô đem lại cho Thúy hoán vị tổn thương to như vậy, cũng chưa khi nào nghĩ tới mình đem đến cho Cơ Liệt Thần áp lực đè nén lớn như vậy. . . . . . Trái tim yếu mềm hơi gian khổ chèn ép làm cho cô không bí quyết nào thở nổi.

Cơ Liệt Thần ngoẹo đầu tà tà quan sát cô, biết cảm xúc của cô xuống thấp, ước ao đưa tay an ủi cô, vì vậy ôm lấy vòng eo miếng khảnh của cô ấy gái, khắp cơ thể cô như không có xương ôm vào vào ngực.

Cằm đặt tại đầu vai của cô ấy lên, thanh thanh vuốt ve, “Được rồi, được rồi, anh chẳng sao rồi.”

Lâm Nhược Kỳ hít mũi một cái, “Thúy Thiến. . . . . . Đã nói mang lại em biết toàn bộ mọi chuyện về Băng Lam và Dạ Mị, về chuyện cách đây không lâu mọi người đang bận rộn, còn có ông nội của em. . . . . . Em số đông biết, lý do anh ko nói đến em?”

Vẻ phương diện Cơ Liệt Thần khẽ cứng lại, vốn rất trù trừ rốt cuộc buộc phải làm cầm nào nói đến cô biết vấn đề này, thật ko nghĩ mang lại lại thông qua phương thức như thế.

Anh thở dài một khá nói, “Đừng nghe Thúy hoán vị nói bậy, phần lớn chuyện phiền toái này em không yêu cầu quan tâm, em đừng nhớ kỹ, so với đứa bé trong bụng ko tốt.”

“Em biết cô ấy không phải nói bậy, anh chớ gạt em. Thần, thật ra em không tồn tại yếu ớt như anh tưởng tượng. Về chuyện ông nội của em, ông ấy . . . . . .” Lâm Nhược Kỳ nói tới một nửa, nghẹn ngào chần chừ nên nói như thế nào.

Cơ Liệt Thần nhíu mày trầm ngâm, “Thật ra, anh tới nói đến em biết chuyện này. Thật ra anh sẽ tìm được. . . . . . ông nội của em.”

“Thật? !” trong tim Lâm Nhược Kỳ cứng lại, nhưng phân vân nên vui miệng hay yêu cầu lo lắng.

Rốt cuộc biết ông nội của chính mình còn sống, nhưng trùng hợp đó là ông lão chúng ta Ân so với cô luôn quan tâm, và đúng là chuyện đáng vui mừng nhưng ông nội của cô ấy cũng đó là ông lão họ Ân, mười mấy năm ngoái đem cách điều chế Băng Lam mang đến Lãnh Kiêu Hùng, phía trên cũng là việc thật tất yêu chối cãi.

Cơ Liệt Thần biết cô để ý đến gì trong lòng, vẻ khía cạnh trầm trọng gật đầu một cái, hỏi “. . . . . . Hiện tại vẫn muốn đi chú ý ông ấy một ít hay không?”

Lâm Nhược Kỳ khẽ lo lắng, đủng đỉnh ngẩng đầu nhìn Cơ Liệt Thần, một hồi lâu, mới nhẹ nhàng chấp nhận một cái. . . . . .

Có một trong những người, theo thời hạn vết thương thảnh thơi khỏi hẳn, có một số người, theo thời hạn vết thương thủng thẳng thối rữa. Mà Thúy hoán vị cô hoàn toàn thuộc về loại tín đồ phía sau . . . . . .

Sau lúc Thúy thiến lái xe ra khỏi Lư Đăng Bảo số một, bâng quơ chạy ở trên tuyến đường phố phái nam Thành. Thiệt ra cô phân vân mình đề xuất đi đâu, chỉ biết mạnh mẽ phóng xe chạy sinh sống trong thành phố xa lạ, quốc gia xa lạ.

Trong đầu ngoài ra không nhìn thấy đường cái phía trước nhưng mà hiện lên hình ảnh trong vượt khứ. . . . . .

Mười sáu năm khá dài.

Mười sáu năm, cô mang đến rằng mong chờ ở trong bể khổ vô biên, cảm tình của anh đối với cô có thể từ tình cảm bằng hữu chuyển thành tình thương say đắm. Lại không cho là rằng, tất cả chờ mong, càng ngày càng trở nên tan biến.

Cảm giác của anh đối với cô, sau mười sáu năm vẫn không có chút nào thay đổi. Kết quả này cô không tiếp nhận nổi.

Khi anh đuổi cô đi, tuy nhiên nước đôi mắt chảy xuống nhưng trong tâm địa lại không cảm xúc đau. Gồm lẽ, một trái tim không hoàn chỉnh sớm bị năm tháng tiêu diệt loang lổ rồi. . . . . .

Là nên liên tiếp yêu anh hay phải hận anh, cô đã bắt đầu bàng hoàng.

Trong lúc trung tâm phiền ý loạn, bỗng nhiên tăng sức sút chân ga sâu hơn, lấy vận tốc cực cấp tốc phóng xe chạy về phía trước. Một đường trẻ trung và tràn trề sức khỏe đâm tới, Mã Lực gần như đạt mức 120 km/h, ngơi nghỉ trong thành thị chật chội lấy tốc độ này lái xe hiển nhiên là 1 trong chuyện hết sức nguy hiểm.

Tiếng win xe ‘két’ vang lên thiệt lớn, tại 1 cua quẹo, thiếu chút nữa Thúy hoạn lái xe đâm vào đầu dòng xe phía đối lập đang lái tới. Trả hảo, cô bội phản ứng hơi nhanh, chiến hạ xe kịp thời mới tránh khỏi gây thành một cuộc tai nạn xe cộ thảm khốc.

Tài xế chưa tỉnh hồn đưa đầu ra ngoài, đỏ khía cạnh thở hổn hển nhìn Thúy thiến mắng to: “Người điên từ đâu tới! Chạy nhanh vì vậy muốn tiên phong thai hả!”

Thúy Thiến đang nổi nóng, nghe có tín đồ không sợ chết chửi mình, đột nhiên liều mạng hất đuôi xe, cả sườn xe dựng chân lại tại ven đường. Xuất hiện xe, tức giận đùng đùng từ trong xe đi ra.

Đối phương vừa nhìn lại là một cô bé lai xinh đẹp, ánh nhìn lập tức sáng lên, cảm thấy từ bây giờ không bắt buộc là vận cứt chó, nhưng là số đào hoa a.

Vì vậy, toét miệng cười cợt xấu xa nói: “Ưm hừm, thì ra là cô gái xinh rất đẹp a, new vừa rồi đang có tác dụng gì? Đóng phim sao, diễn cảnh sinh sống chết, tốt diễn cảnh cảm tử? quan sát dáng dấp cô xinh đẹp như vậy, tôi xem như vầy đi, bọn họ giải quyết riêng. . . . . .”

Người đàn ông còn không nói không còn lời nhạo báng, Thúy Thiến cắn răng nghiến lợi tức thời đi vòng qua bên hông, mở cửa xe, lôi anh ta từ trong xe ra ngoài. Hiển nhiên người bầy ông bị cử động bùng phát của Thúy hoán vị dọa sợ, bỡ ngỡ nhìn cô, còn chưa kịp phản ứng cầm cố nào ngay tức thì bị đối phương đánh dữ dội một hồi lâu!

Thúy hoạn là người được đào tạo và huấn luyện chuyên nghiệp, từng một quyền cũng đánh vào nơi yếu hại chết người, không chỉ có thế dùng tới 100% mức độ lực, rất có thể tưởng tượng người bọn ông tê bị đánh thê thảm vắt nào.

Sau một lúc bi đát buồn tiến công dữ dội, Thúy hoạn vẫy vẫy tay rời đi, chỉ vướng lại người lũ ông bị tiến công đến toàn bộ cơ thể như loại bao nằm xung quanh đất kêu rên: “Ôi trời ơi, từ đâu tới cô nàng điên dã man ráng này, thật sự quá bạo lực. . . . . .”

“Cô gái điên” không xem xét tới anh ta nữa, cũng không quay đầu lại, hất tay ngồi vào xe của mình, đấm đá chân ga cuồng loạn phóng đi. . . . . .

Nhưng sau khoản thời gian phát tiết xong, bên cạnh đó Thúy hoạn còn không đủ hả giận. Ngược lại ân oán khí với hận ý vào từ bây giờ bị kích phát càng mãnh liệt, vận tốc xe chẳng những không có dấu hiệu sụt giảm mà còn phóng cấp tốc hơn đi phía trước.

Dù sao pháp luật lái xe ở nước anh và trung hoa không kiểu như nhau, tuy vậy Thúy hoạn có bằng lái nước ngoài nhưng không quen đường, tốc độ xe lại quá nhanh, sau cuối vẫn cần yếu tránh khỏi va vào xe của bạn khác.

Lần này, cô ko được như ý nữa, thiếu hụt chút nữa đụng đề xuất một dòng xe việt dã Land Rover. Cô đột nhiên đổi phía xe, chính vì như vậy xe nhảy thoát khỏi hàng rào, lật lăn mấy vòng, sau cuối vì tất cả một cây cột điện chống trở, dừng lộn. . . . . .

Bên trong chiếc Land Rover, hoàn toàn trợn tròn mắt.

“Lãnh, Cậu nhà Lãnh. . . . . . Làm nỗ lực nào? chúng ta giống như va xe. . . . . .”

Tất cả gần như chuyện xẩy ra trước đôi mắt rất bất chợt ngột, mẫu xe kia khỏe khoắn đâm tới lấy tốc độ cực nhanh phóng tới, y như là vội vàng vàng ao ước đi đào thai, làm sao Lãnh Như Phong có thể không quan sát thấy. Rộng nữa, mẫu xe kia dancing ra hàng rào phía bên ngoài lại đụng nên cột điện vang công bố cực lớn, anh ta quan yếu nào không nghe được.

Cau mày nhìn sang, loại xe kia chỗ xa sát như cũng bị tan nát, có thể nghĩ fan ở phía bên trong nhất định bị thương ko nhẹ, giả dụ vận khí ko tốt, nói ko chừng đã chết tại chỗ. Ko được phép nửa giây chần chờ, anh ta lập tức chỉ định cho thủ hạ: “Đi xuống, cứu vãn người!”

. . . . . .

Đêm đó, Lư Đăng Bảo số một.

Heber vội vàng vàng lên tới mức lầu hai, còn chưa có gõ cửa cũng không để ý lễ phép mà lại đẩy cửa ngõ phòng ra, “Cậu chủ, không xong!”

Cơ Liệt Thần khép lại sách vào tay, ngước mắt hỏi “Thế nào Heber, có tin tức của Thúy thiến sao?”

Link raw cỗ vũ tác giả"Cởi nó ra.""Tại sao tôi lại phải cởi nó ra chứ?""Kiểm tra. Tôi cần xem xét kĩ phần đông ngóc ngỏng của bất kỳ ai để chân vào trong nhà tôi ”.Min Jun mang đến Nhật phiên bản để du học tập Nhật phiên bản trong khi mơ về một cuộc sống thường ngày đồng tính hay vời. Vào tầm anh chuẩn bị chết bởi bị tình nhân cũ, bạn đã gặp gỡ và hẹn hò 6 mon lừa dối, thậm chí còn tận dụng khoản vay của mình thì một đội nhóm xã hội black vây xung quanh Min Jun. Toma, một cậu nhỏ nhắn bước thoát khỏi xe, điện thoại tư vấn "Mẹ!" với được mang lại chỗ Min Jun. Min Jun, tín đồ bị mang lại hang ổ của Yakuza vì Toma....Câu chuyện tình không tưởng của Min Jun được gọi là "Mẹ" với quấn Yakuza tiết lạnh cùng đẹp trai Daiki Jo và con trai Toma!UPDATE 10 NGÀY 1 CHAP.
*
*
*
*
*
*

Link Raw! ‘Diễn viên phụ sát bên nam diễn viên Choi Seung Hyun.’ Đó là đánh giá của công...
thanh niên sẵn sàng ‘đuổi’ vợ khỏi nhà…..để tận hưởng thời gia trường đoản cú ngược thân hay gì? ok ngược thoải mái nha con trai trai


Vậy là Daiki sợ bắt buộc mất đi tín đồ mình yêu phải mới đẩy Minjun đi để bảo vệ an toàn. Ca này cạnh tranh nha nếu làm cho vậy cứng cáp Toma không chịu đựng khóc và đòi người mẹ thôi. Lót dép chờ chap mới